HẸN HÒ
ĐĂNG NHẬP | ĐĂNG KÝ   
  Bạn muốn tìm người theo tiêu chí? BẤM ĐÂY
 Tìm người yêu online HOME →  Góc tâm sựXem
Hình ảnh tin tức

Câu chuyện của riêng tôi.

Trong chuyên mục Góc tâm sự - 2830942 trước - Tác giả: Nguyễn Trần Quốc Anh

1 giới thiệu)- Cuộc sống của mỗi người là 1 câu truyện tùy theo nhân vật chính trải qua trong đó phần nhiều tùy theo sắp xếp của người trải qua trong đó hôm nay tôi sẻ kể về 1 câu chuyện đầy bi thương câu chuyện này là có thật và người trải nghiệm nó chính là tôi ( nguyễn trần quốc anh) rồi tôi sẻ kể và chia sẻ lại câu chuyện của bản thân tôi cho mọi người cùng xem tôi sẻ xem nó là 1 câu chuyện tiểu thuyết nhé, nào hãy cùng tôi vào thế giới tiểu thuyết nào lesGo.

2 phần 1)- con người khi sinh ra là ông trời đã sắp đặc 1 số phận tùy theo số của mỗi người ra sao gian khổ hay hạnh phúc, bi thương hay đầy nước mắt, vạn vật khi được ban cho 1 sự sống là đã trải qua vô vàng kiếp luân hồi mới được sinh sôi nãy nở, có những người khi mới lọt lòng là đã sung sướng phần khác khi mới lọt lòng là đã khổ, bản thân tôi cũng không sung sướng gì tôi đã khổ từ nhỏ hơn nữa khi lớn lên cũng không có gia đình hay 1 mái âm để quay về những lúc cô đơn nhớ nhà thèm 1 bửa cơm gia đình hay 1 bầu sữa mẹ ngọt ngào vào những buổi tối mọi người quay quanh nhau cùng trò chuyện như thế thật là vui hạnh phúc, chắc có lẻ điều đó với tôi nó xa vời quá và nó cũng rất mộng tưởng vì tôi là 1 trẻ mồ côi không cha mẹ nuôi dưỡng tôi được 1 vị sư thầy đem về nuôi từ cổng chùa long phước thọ ở tỉnh đồng nai huyện long thành xã long phước, hôm đó là 1 ngày đẹp trời vào khoản tháng 6 mùa hè năm 1992 giữa trưa trước cổng chùa có 1 người đàn bà ôm 1 đứa bé chưa đầy 3 tháng tuổi bà ấy để đứa bé trước cổng chùa và ở đó cũng rất lâu bà ta mới rời đi khi bà ta bước đi đứa trẻ sơ sinh ấy bắt đầu khóc 1 tiếng khóc oán trách đầy đâu thương, trên mí mắt của người đàn bà cũng rơi vài giọt nước mắt nóng hổi rồi bà ta bước lên xe và ra đi không quay mặt lại dù là 1 chúc bóng người đàn bà khuất xa dần và biết mất nơi cuối đường, xung quanh đó nhiều người qua lại nghe thấy tiếng khóc của trẻ con nhưng họ vẫn không tới xem hay tò mò mà họ chỉ quan tâm vấn đề của họ từng người lướt qua giữa trưa hè đầy nắng không ai dừng lại dù 1 chúc để xem đó là gì, 1 lát sao đứa trẻ sơ sinh đói và khóc càng lớn bất chợt mây đen kéo đến và rơi nhẹ từng cơm mưa đầu mùa thật sót xa cho đứa trẻ sơ sinh ấy từ xa có 1 vị sư thầy cầm 1 cây dù đang từng bước tiếng về phía cổng chùa long phước thọ sư thầy vừa đi vừa quan sát cảnh vật xung quanh thật kỷ lưỡng, và thầy đã dừng bước trước cổng chùa vì nghe có tiếng trẻ con khóc rất to thầy tiếng tới và nhìn thấy đứa trẻ đang lạnh và đói vì mưa rơi khá nhiều tuy trời mưa nhưng trên mí mắt thầy rơi nhẹ 2 hàng nước mắt nóng hổi, thầy ôm đứa trẻ lên và thật nhẹ nhàng hôn lên trán đứa trẻ và bảo nính đi con có ta rồi con đừng khóc nữa đứa trẻ ấy không hiểu vì sao mà nính khóc im lặng hẳn và nhìn vị sư thầy đầy cảm tình. Trong lòng sư thầy thấy thật  sót cho đứa trẻ tội nghiệp sư đem đứa trẻ vô chùa và kêu chúng đệ tử ra để mọi người cùng nhau bàn bạc làm sao để chăm lo cho đứa trẻ tội nghiệp, 1 người đệ tử của vị sư thầy mở lời( Mô Phật bẩm sư phụ đứa bé còn khá nhỏ hơn nữa đang trong thời kỳ cần sữa mẹ để nuôi dưỡng làm sao cả chùa chúng ta có thể nuôi bé được) mọi người khi nghe vị đồng môn nói như thế ai cũng suy nghỉ mỗi người mỗi cách nhưng vẫn chưa biết làm sao nuôi đứa trẻ sơ sinh này, lúc này sư thầy bảo( các con xuống bếp nấu nước ấm và lấy nước cơm chất đi để cho đứa trẻ này uốn chỉ còn cách này mới làm cho bé no được) các vị đệ tử lần lượt xuống bếp làm theo lời sư phụ bảo 1 lát sao đứa bé đã được no bụng và ấm áp nằm trong long vị sư thầy ngủ thật ngon lành. Đôi khi 1 chúng sinh khi vào cửa chùa thì lòng điều được thanh thảnh nhẹ nhõm có chư thiên thần long phật trời phù hộ thân tâm thấy an nhiên tự tại bởi nên đứa trẻ rất có phước mới có duyên với cửa phật, và rồi đứa trẻ cũng dần lớn lên trong vòng tay của các sư thầy trong ngôi chùa, từ ngày đứa trẻ xuất hiện trong chùa thì ngôi chùa dần phá bỏ cái sự yên tĩnh ngày nào mà nó mang đến không khí chan hòa hạnh phúc an nhiên các vị sư thay phiên chăm sóc cho đứa trẻ người thì tắm rửa người thì lo ăn uốn chắm sóc dạy bảo. Đứa trẻ sơ sinh ngày nào bây giờ cũng đã 5 tuổi  thời gian thấp thoáng trôi đi như con gió thổi qua các tán lá trên ngọn cây đứa trẻ được dạy bảo rất nhiều thứ từ đạo đức tới cách sống làm người, mỗi ngày với đứa trẻ rất vui tươi tuy còn nhỏ nhưng đứa trẻ ấy nghịch vô cùng hay lẽo đẽo theo sao sư phụ và ngồi vào lòng sư phụ những lúc như thế sư thầy lại dạy bảo cho đứa trẻ những điều hay lẻ phải trong cuộc sống và nằm gọn trong lòng vị sư thầy an nhiên mà ngủ 1 giấc, 1 hôm đứa bé hỏi sư thầy?( sư phụ ơi con có mẹ không ạ? mẹ con là ai sao con không thấy mẹ đến chơi con vậy ạ?) vị sư thầy thấy đứa trẻ hỏi thế thì sư bảo( mẹ con là các sư huynh sư thầy đó con có nhiều mẹ mà con rất hạnh phúc đó biết không con ngoan của ta) :. Rồi cũng tới ngày đứa trẻ ấy lớn hơn lúc này đứa trẻ đã được 6 tuổi và phải vào trường học để biết thêm nhiều điều hay vì ai cũng phải cần có tri thức có chữ nghĩa, đứa trẻ ấy rất thông minh học tới đâu là hiểu tới đó các thầy cô trong trường ai cũng gọi là thần đồng đứa trẻ rất được thầy cô thương mến các bạn học cũng rất quý vì không chỉ giỏi thông minh mà rất thương người hay giúp đỡ bạn học và chỉ mọi người các bài học khó hiểu, khi tan học thì về với ngôi chùa thân yêu của mình cùng các thầy nói chuyện bàn đạo học hỏi kinh sách những năm tháng đó rồi cũng mau chống trôi đi vào quá khư của đứa trẻ sơ sinh ngày nào rồi cũng đã bốn mùa thay phiên nhau qua đi trước mắt đứa trẻ nó vẫn không hay biết những gì sẻ đến với nó trong 1 ngày không xa khi trưởng thành. Một hôm sư phụ gọi đứa trẻ tới và nói( con bây giờ đã 1 ngày trưởng thành cũng 13 tuổi rồi không còn là bé con ngày nào lẽo đẽo theo sao ta nữa thật sự thì ta không muốn con rời xa ta nhưng duyên của con không thể tiếp tục sống trong cửa phật nữa đến lúc con phải ra ngoài để tìm hiểu sự đời rồi duyên đã hết thì dù con có cố níu lấy thì vẫn không giữ được, khi con ra ngoài hãy nhớ giữ gìn sức khẻo đừng xa đọa vào những tửu sắc trần gian nha con ta cũng nên cho con biết 1 chuyện mà từ lâu nay ta vẫn chưa nói hôm nay ta phải nói cho biết!!! con được ta đem về nuôi mẹ con bỏ con trước cổng chùa khi đó mưa rất lớn con vừa đói vừa khác nếu ta không kịp thời cứu con thì con đã không được trọn vẹn mà trưởng thành trong vòng tay ta) đứa trẻ nói( bẩm sư phụ con tuy từ nhỏ đã được người nuôi dạy cho con biết điều hay lẻ phải con xem người như ba như mẹ của mình người là ơn sinh thành đối với con ơn của người lớn tựa núi tu di nghĩa của người nặng tựa đất trời, khi con ra đi mong người hãy giữ sức khẻo con sẻ thường xuyên về thăm người và các sư huynh đệ con biết duyên của con chỉ tới đây mà thôi không thể tiếp tục bên cạnh người mỗi ngày người đã tốn bao công sức nuôi dạy con thành người nay người cũng đã 65 tuổi rồi người cũng không còn khẻo nữa người dành cả 1 đời để dạy bảo con với con ơn đó con không sao đền đáp nổi) từ ngày đứa trẻ được nương nhờ cửa phật tâm tánh của nó thêm an nhiên từ bi đạo đức nhưng trong lòng nó vẫn không biết mẹ nó là ai nó tự đặc câu hỏi cho mình? không biết mẹ nó giờ ra sao mẹ nó có đến tìm nó không nó có anh chị em gì không, những câu hỏi đó rồi cũng theo bước chân nó lên sài gòn nơi lọng lẫy xa hoa đông đúc nó đã rời ngôi chùa thân yêu ngày nào mà đi tìm hiểu cuộc sống bên ngoài nó vẫn nhớ về sư phụ và những tuổi thơ không lo không nghĩ giờ đây nó đã ra đời mà lăn lộn với gió bụi của xã hội không người thân thích từ nhỏ nó được các sư thầy dạy đạo cách sống và rèn luyện võ thuật nên trong người nó vừa có đạo vừa có võ nếu nói thì là văn võ song toanf^^!. Lúc này nó chỉ mới 13 tuổi vẫn chưa biết thêm điều gì ngoài xã hội giống như con thuyền nhỏ lênh đênh giữa biển khơi không biết ngày về: hiện tại nó vẫn chưa tìm được nơi ở ăn uốn nó thấy người ta ngủ tại các công viên nó cũng ngủ theo rồi thấy người ta lụm những cái chai những cái lon nó cũng bắt trước làm theo rồi cứ thế nó mưu sinh công việc ve chai đó tới năm 18 tuổi thì cũng đã trưởng thành giờ đây đã là thanh thiếu niên rồi đã 6 năm từ ngày nó rời xa ngôi nhà chùa thân yêu của mình, tóc tai nó thì dài không biết là bao nhiêu quần áo thì bụi bậm khá nhiều từ màu xám mà giờ đây đã thành màu đen hơn nữa thân thể nó hôi vô cùng người gầy xanh sao hóc hác nhưng cũng phải cảm ơn trời phật đã cho nó thân thể khẻo mạnh không bệnh tật nhờ thế mà nó sống suốt 6 năm trời vẫn không bệnh hay đói khác nó đi xin và lụm các thứ bán được tới các nhựa ve chai, 1 hôm nó lang thang tại bến bạch đằng Q.1 có 1 người con gái bị giựt giỏ sách người con gái đó la lên nó liền đuổi theo người thanh niên bắt được người đó chỉ 1 khắc mà thôi do không để ý nên bị người thanh niên kia đâm 1 con dao ngay tim phía xa người con gái đó thấy nó đỗ gục trước mắt mình và thanh niên giựt đồ kia chạy thoát chỉ còn lại 1 đống máu và nó nằm trên vũng máu đó bất tỉnh, trong cơm mê nó nghe thấy người con gái kia gọi người xung quanh giúp đỡ đưa nó vào bệnh viện rồi từ từ nó im hẳn không biết gì nữa khi tỉnh dậy nó vẫn còn đau nhói trong tim cũng may con dao chỉ cách trái tim nó có 5cm may cho nó, vì mất máu với lại đói nhiều ngày nên nó bất tỉnh gần 3 tháng trong những ngày này cái cô gái kia và gia đình cô ấy chăm sóc nó suốt 3 tháng qua( sao rồi cháu khẻo rồi à nhà cháu ở đâu suốt 3 tháng qua gia đình chú không thấy ai tới thăm cháu nên gia đình chú chăm sóc cháu luôn vì cháu đã giúp con gái chú lấy lại giỏ sách trong đó có rất nhiều tiền vì con gái chú mới đi lấy tiền về tính đem gởi ngân hàng nhưng chưa kịp thì đã bị giựt nhưng cảm ơn cháu rất nhiều gia đình chú thấy cũng có lỗi với cháu nên đưa cháu vào bệnh viện bác sĩ nói vết thương không sao 4 tới 5 tháng sẻ khỏi cháu có thể về nhà lúc này nó vẫn chưa hoàn toàn tĩnh táo lòng ngực nó vẫn còn nhói lắm vết thương thì phần nào lành nhiều bên ngoài da rồi, sao ông câu ấy tỉnh chưa người phụ nữ mẹ của cô gái kia hỏi chồng mình( khẻo rồi bà ạ, bà với con lại hỏi thăm cháu nó đi) cô gái kia tiếng tới bên cạnh tôi cô ấy cũng cở tuổi tôi thân hình đầy đặng cô ấy đang trong tuổi xuân mà nên nhìn cô ấy rất xinh dễ thương nhưng tôi cũng không quan tâm lắm vì đôi mắt tôi vẫn nhìn về phía xa xăm đâu đó ngoài kia cô gái ấy bắt chợt bảo( hôm đó cảm ơn anh rất nhiều không có anh thì nhà em không biết sao mà sống anh tên gì ở đâu bao nhiêu tuổi sao lại lang thang ở sài gòn này?) tôi trả lời: sao khi họ nghe biết về bản thân tôi thì ai cũng đồng cảm cho tôi và thấy tội nghiệp cho tôi người đàn ông kia mới nói ( sao khi cháu ra viện thì về nhà với cô chú để cô chú chăm sóc cháu cho cô chú chỉ có 1 đứa con gái thôi cô chú đã muốn sanh thêm nhưng không được vì qua tuổi rồi cô chú nhận cháu làm con nếu cháu đồng ý ) tôi trả lời ( cháu cảm ơn cô chú để cháu khẻo rồi cháu sẻ trả lời) hết phần 1... 




TRỞ LẠI MỤC TÂM SỰ
ĐỌC CÁC BÀI VIẾT KHÁC
1. NỖI LÒNG CỦA NGƯỜI ĐANG YÊU
2. Bán nhà lấy tiền cưới chồng
3. Thấy hay hay nên viết chơi
4. (Thành công ở mọi thứ, Thất bại chỉ ở tình).
5. Thoáng nhìn không hẳn sẽ là yêu
6. Thời điểm tôi đến lòng em đã có người...
7. Chắc Ai Đó sẽ cần
8. Biết đi về đâu
9. Chuyện về kẻ đa tình
10. Tình yêu và cuộc sống

BÌNH LUẬN
Chưa có bình luận nào, hãy là người bình luận đầu tiên!

HẸN HÒ | Điều khoản | Quyền Riêng tư